1. Trọng âm rơi vào gốc từ
Trong tiếng Anh, khá nhiều từ được
tạo thành bằng cách ghép một gốc
từ với hậu tố hoặc tiền tố. Trong
những trường hợp đó, trọng âm
thường rơi vào gốc từ. Điều đó đồng
nghĩa với việc khi ta thêm hậu tố
hoặc tiền tố vào một từ, trọng âm
của từ đó sẽ không thay đổi.
Ví dụ: ‘comfortable - un’comfortable
em'ploy - em'ployment
‘popular - un’popular
Ngoại lệ: ‘undergrowth -
‘underground
2. Trọng âm rơi vào trước những từ
tận cùng bằng:
‘tion’: pre’vention, ‘nation
‘sion’: in’vasion, dis’cussion
‘ic’: po’etic, eco’nomic
‘ical’: ‘logical, eco’nomical
‘ance’: im’portance, ‘distance
‘ious’: in’dustrious, vic’torious
Đồng thời, những từ tận cùng bằng
‘ive’, ‘ous’, ‘cial’, ‘ory’,… th́ trọng
âm cũng rơi vào trước nó.
Trường hợp ngoại lệ: ‘politic,
‘lunatic, a’rithmetic
3. Trọng âm rơi vào âm tiết thứ 2
tính từ nó ngược lên với những từ
tận cùng bằng:
‘ate’: ‘decorate, con’solidate
‘ary’: ‘dictionary, i’maginary
4. Những danh từ và tính từ có hai
âm tiết, trọng âm thường rơi vào
âm tiết thứ nhất:
Ví dụ: Nound: ‘record , ‘flower,
‘valley, ‘children
Adjective: ‘current, ‘instant, ‘happy
Trường hợp ngoại lệ: ca’nal, de’sire,
‘ma’chine, i’dea, po’lice
5. Những động từ có hai âm tiết,
trọng tâm thường rơi vào âm tiết
thứ hai:
Ví dụ: de’cide, re’fer, per’ceive,
de’ny, ad’mit …
Ngoại lệ: ‘suffer, ‘enter
6. Những từ được tạo thành bởi hai
gốc từ, trọng âm thường rơi vào gốc
đầu:
Ví dụ: ‘homework, ‘schoolboy,
‘raincoat, ‘childhood, ‘blackboard,
‘homesick...