PDA

View Full Version : Vietnams economy - major economic sectors



huyenrua
20-05-2007, 09:33 PM
Mình có bài này khá hay nên post lên để mọi người dịch cùng, tiện thể học hỏi kinh nghiệm các bậc tiền bối. Bài hơi dài nên mình post từng đoạn nha.:)

During the centuries of Chinese and Vietnamese imperial rule, Vietnamese society predominantly agrarian. Its major source of wealth was ric. Although some manufacturing and trade existed, they received little official encouragement and occupied minor segments of the gross domestic product(GDP). Under French colonial rule, agriculture continued to accupied the primary place in the national economy, although the emphasis shifted to the cultivation of export crops. In addition to the rice, these crops included coffee, tea, rubber and other tropical products. Small industrial in commercial sectors developed, notably in the major cities, but their growth was limited because colonial officials were determined to avoid competition with goods produced in France.

After patition in 1954, the governments of North and South Vietnam sought to develop their national economies, although they established different economic systems with different resources and trading partners. The North operated under a highly centralized, planned economy, whereas the South mostly maintained a free-market system that had some government involvement. After reunification in 1976, the North gradually extended its centrally planned economy thoughout the country. In 1986, however, the government launched a reform program to move toward a mixed economy that operates under private as well as collective or state control. As a result, Vietnam entered a period of rapid development. By 2004 GDP had risen to $45.2 billion, increasing at an annual rate of 7.2 percent in 1990s. However, per capita income remained low, averaging about $550 a year. The services sector contributed 38 percent of GDP; industry, 40 percent ; and agriculture, forestry, and fishing, 22 percent.

Tong Xuan Phu
21-05-2007, 11:56 PM
Sau hàng thế kỷ bị Trung Quốc đô hộ và các triều đại phong kiến cầm quyền, xã hội Việt Nam chủ yếu vẫn là xã hội nông nghiệp. Nguồn lực chính là lúa gạo. Mặc dầu một vài ngành sản xuất và thương mại đã từng tồn tại, tuy nhiên những ngành này lại ít nhận được sự khuyến khích của các quan chức và đóng vai trò thứ yếu trong tổng sản phẩm quốc nội. Dưới thời Pháp thuộc, nông nghiệp vẫn tiếp tục đóng vai trò then chốt trong nền kinh tế quốc gia, mặc dầu đã có sự chuyển dịch sang xuất khẩu. Ngoài gạo, còn có các loại cây nông nghiệp khác như: cà phê, chè, cao su, và các nông sản nhiệt đới khác. Ngành công nghiệp và thương mại còn nhỏ lẻ, chủ yếu là ở các thành phố lớn, nhưng tốc độ phát triển của chúng vẫn bị các quan chức đô hộ Pháp kìm kẹp, không cho cạnh tranh với các hàng hóa được sản xuất tại Pháp.

Sau khi chia tách đất nước vào năm 1954, chính phủ Bắc và Nam Việt Nam đã cố công phát triển nền kinh tế của mỗi miền, mặc dầu mỗi miền đều theo những hệ thống kinh tế khác nhau với những nguồn tài nguyên và đối tác thương mại khác nhau. Miền bắc được điều hành theo mô hình của nền kinh tế kế hoạch hóa tập trung, trong khi đó miền nam vẫn duy trì hệ thống kinh tế dựa trên thị trường tự do có sự kiểm soát của chính phủ. Sau khi tái thống nhất vào năm 1976 dần mở rộng mô hình kinh tế kế hoạch hóa tập trung ra cả nước. Vào năm 1986, chính phủ đã thi hành chính sách đổi mới để tiến lên một nền kinh tế hỗn hợp được chi phối bởi khu vực tư nhân cũng như tập thể hay sự kiểm soát của nhà nước. Một hệ quả tất yếu là Việt Nam đã có một thời kỳ phát triển kinh tế nhanh chóng. Tính tới năm 2004 GDP đã tăng lên tới 45.2 tỷ USD, và tăng trưởng hàng năm khoảng 7.2% từ năm 1990. Tuy nhiên, thu nhập bình quân theo đầu người vẫn còn thấp, trung bình 550 USD một năm. Khu vực dịch vụ đóng góp 38% tổng GDP, ngành công nghiệp là 40%, và ngành nông lâm ngư nghiệp đóng góp 22%.

Tôi xin có một lưu ý: Bài viết này có một sai sót nhỏ khi viết đổi mới năm 1986 là reform thay vì viết là “doi moi.” Đó là cách mà người nước ngoài gọi về công cuộc đổi mới của chúng ta.

huyenrua
22-05-2007, 01:49 PM
Cảm ơn bạn Tong Phu, bài dịch của bạn hay lắm.Mình định post bản dịch của mình lên nhưng vẫn còn vài câu dịch chưa xuôi. Cảm ơn bạn nhìu nhìu!!!

rockgirl3012
23-05-2007, 11:46 PM
Hix, anh dịch giỏi thiệt đó .
Nhưng mà cái từ "patition" có nghĩa là jì anh? Em tra mãi mà không thấy.
Có phải là "partition" không ấy nhi? Hix, khổ thân em.
Vào năm 1986, chính phủ đã thi hành chính sách đổi mới để tiến lên một nền kinh tế hỗn hợp được chi phối bởi khu vực tư nhân cũng như tập thể hay sự kiểm soát của nhà nước.
Tại sao lại là "nền kinh tế hỗn hợp", thế nền ktế đa chức năngthì sao ạh? Có dịch như thế đc không? Sự khac sbiệt giữa hai cái đó là thế nào hả anh?

Tong Xuan Phu
24-05-2007, 09:44 AM
Từ patition ở đây viết sai đó, là partition. Theo Oxford thì nghĩa của nó là the division of one country into two or more countries. Thường thì mỗi lần các bạn post bài lên diễn đàn, tôi thường tìm kiếm bản gốc và dịch theo bản gốc đó. Do vậy Tôi đã không phát hiện ra lỗi này. Các bạn có thể vào địa chỉ này để xem bài viết gốc.
http://encarta.msn.com/encyclopedia_761552648_6/Vietnam.html

Tôi xin mạn phép giải thích một vài thuật ngữ kinh tế như sau (thực ra là lấy ý từ cuốn Economics của Samuelson thôi)

Centerally planned economy (nền kinh tế kế hoạch) = Command economy (nền kinh tế mệnh lệnh) = Bao cấp, đó là nền kinh tế mà tất cả mọi hoạt động kinh tế dù lớn hay nhỏ đều phải do Nhà nước quyết định, từ giá cả, trồng cây, con gì. Thậm chí nếu nông dân dùng gạo để nấu rượu, làm bún thì đều bị coi là phản động vì vi phạm các chính sách của Nhà nước về lương thực. Các cá nhân chỉ có vai trò chấp hành mệnh lệnh trên giao, bất chấp nó có thực tế hay không. Các bạn có thể tìm hiểu thêm bằng cách vào trang web của báo tuổi trẻ http://www.tuoitre.com.vn/tianyon/index.aspx gõ vào chữ "đêm trước đổi mới." Chính vì điều này mà nước ta sau khi gia nhập WTO vẫn bị coi là nền kinh tế phi thị trường.

Free-market economy: nền kinh tế dựa trên nguyên tắc của thị trường tự do có nghĩa là các cá nhân được làm mọi thứ mà không bị chính phủ kiểm soát.

Mixed economy: nền kinh tế hỗn hợp (Các sách báo cũng dịch vậy nên tôi dịch theo) là nền kinh tế tổng hợp của cả Free-market và command economy. Điều này có nghĩa là các cá nhân được làm tất cả mọi điều mà pháp luật không cấm. Vai trò của chính phủ chỉ ở trên tầm vĩ mô mà thôi. Tuy nhiên trong một số trường hợp, nếu các tập đoàn kinh tế lớn, ví dụ như Huyndai của Hàn Quốc, có nguy cơ sụp đổ thì chính phủ có thể dùng chính sách lá phiếu vàng golden vote để cứu tập đoàn đó.

mtuan
24-05-2007, 12:14 PM
Bạn dịch: Free-market economy" : nền kinh tế dựa trên nguyên tắc của thị trường tự do, nhưng theo tôi nên dịch là "Market economy" vì bản thân từ Market đã bao hàm nghĩa thị trường tự do rồi.

saobang_xs
24-05-2007, 10:19 PM
Bạn dịch: Free-market economy" : nền kinh tế dựa trên nguyên tắc của thị trường tự do, nhưng theo tôi nên dịch là "Market economy" v́ bản thân từ Market đă bao hàm nghĩa thị trường tự do rồi.

"market economy" --->> mới chỉ có nghĩa là " kinh tế thị trường" thôi mà bạn ( I think so), mà check trong từ điển Lạc Việt cũng chỉ có nghĩa là " kinh tế thị trường". Bạn có thể check lại. Ok?
Hi vọng có thể học hỏi được nhiều điều từ mọi người !!!

huyenrua
31-05-2007, 12:43 AM
Mọi người thử dịch tiếp 1 đoạn nữa trong bài này nha.
A. Government Role in the Economy
In Vietnam, as other states rules by Communist parties, the government is expected to play a guiding role in all matters, including the national economy. Classical Marxist economic theory calls for all majors industries and utilities to be nationalized and for farmland to be placed under state or collective ownership.

Such was the situation in North Vietnam during the Vietnam War and initially in the reunified country established in 1976. However, Vietnam’s economy performed disastrously in the first decade after the war. Excessive government controls, lack of managerial experience, limited capital resources, and the absence of a profit incentive all contributed the weak economy. In 1986 the government launched a reform program called doi moi (economic renovation) to reduce government interference in the economy and develop a market-based approach to increase national productivity.

In the year since doi moi reforms were launched, Vietnamese economic growth has accelerated, and some observers predict the country will soon emerge as one of Asia’s developed nations. Using fund derived from customs revenue and the limited tax base, as well as a recent infusion of foreign capital, the government is energetically seeking to modernize the infrastructure as a mean of attracting additional investment. But a variety of factors have impeded rapid growth, and today Vietnamese leaders are encountering growing difficulties in their effort to renovate the system. Among those obstacles is the reluctance of party leaders to further privatize the economy as well as a high level of bureaucratic interference in economic affairs. Such conditions often frustrate foreign investors and international lending organizations. Vietnam current leadership insists that the trend toward a market-based approach will remain but maintains that state-run enterprises will continue to play the flagship role in the economy.