PDA

View Full Version : Nên du học vào tuổi nào?



thatsmygoal
04-04-2008, 09:07 AM
Nên bắt đầu đi từ lớp 9


Xét về mặt kinh tế, việc đi du học sớm nghe có vẻ tốn tiền nhưng ngược lại nó là một cách tiết kiệm tiền và thời gian cho gia đ́nh và bản thân


Em qua Mỹ bắt đầu học từ năm lớp 11 và năm nay em đang học lớp 12, gần vào đại học. Thông qua kinh nghiệm bản thân, em thấy việc du học nên bắt đầu đi từ lớp 9.

Khi qua Mỹ du học, t́nh cờ em phát hiện ra rằng học sinh ở Mỹ được tập trung giáo dục về lịch sử, văn hóa dân tộc của nước Mỹ (và những nước khác tùy theo nguồn gốc của học sinh) từ khi c̣n ở mẫu giáo cho đến đầu hoặc giữa những năm học cấp 2. Nói cách khác, với một học sinh b́nh thường chỉ cần đến cấp 2 là có thể hiểu được những điều cơ bản của nước Mỹ. Đến năm cấp 3, học sinh sẽ được học nâng cao hoặc những môn liên quan tới nước khác. Nếu chương tŕnh của Việt Nam cũng bố trí giống như vậy th́ việc một học sinh lớp 9 đi du học là hoàn toàn không sớm.

Về mặt văn hóa và phong tục tập quán, có học sinh khi du học đă bị ảnh hưởng phong cách của người dân nơi du học, có người không. Cái đó tùy thái độ của mỗi người và cũng tùy vào môi trường xung quanh. Có những người Việt Nam được sinh ra ở nước ngoài nhưng vẫn giữ được nét văn hóa của người Việt. Những nhóm hội đoàn thể của những người Việt Nam trẻ tuổi ở nước ngoài không hề thiếu. Em thật sự khâm phục những người Việt Nam ở nước ngoài đă thành công trong việc khơi dậy nguồn cội cho thế hệ trẻ bên này. Việc du học sớm hay trễ không có ảnh hưởng nhiều đến việc thay đổi trong tư tưởng và lối sống của du học sinh Việt Nam. Nếu có chỉ là với những người thiếu bản lĩnh để nhận thức được cái nào nên làm và cái nào không.

Trở lại với chuyện học bên Mỹ, năm lớp 9 là năm bắt đầu cấp 3 của học sinh bên đây (chứ không phải lớp 10 như bên Việt Nam). Nếu như du học sớm, sẽ có nhiều cơ hội để khám phá về phương pháp học tập có hiệu quả và có được một số điểm vững chắc cũng như đủ lớp (hay c̣n gọi là credits) để vào được đại học tốt. Em qua đây năm lớp 11 và hầu như nguyên năm lớp 11 em phải học lớp ESL (lớp tiếng Anh dành cho sinh viên nước ngoài). Không có được những kỹ năng cần thiết khi học ở Việt Nam lại phải mất một năm học Anh văn nên có thể nói năm lớp 12 này em phải chạy đua đến kiệt sức để bắt kịp những học sinh khác. Về mặt cơ bản, nếu ai có quyết tâm vẫn đủ khả năng đuổi kịp nhưng đối với một số người th́ lại không.

Em nghĩ rằng càng trẻ càng dễ tiếp thu ư kiến, du học càng sớm th́ tiếng Anh cũng như những yếu tố khác sẽ được trọn vẹn hơn. Hơn thế nữa, đối với những học sinh muốn nghiên cứu thêm về Việt Nam, họ có thể làm được thoải mái bên đây hoặc ở những quốc gia có nền giáo dục tiên tiến (với những thông tin đầy đủ và chọn lọc hơn).

C̣n xét về mặt kinh tế, việc du học sớm nghe có vẻ tốn tiền nhưng ngược lại nó là một cách tiết kiệm tiền và thời gian cho gia đ́nh và bản thân. Thường những học sinh Việt Nam du học trễ đều phải chấp nhận vào những trường cao đẳng cộng đồng. Sau hai năm mới vào đại học Mỹ. Nếu được chuyển một cách dễ dàng th́ không nói ǵ nhưng ở đây những lớp ḿnh đă bỏ tiền và công sức học có thể sẽ không được chấp nhận ở những trường đại học. Chính v́ vậy, bỏ tiền và công sức để học hai năm ở trường cộng đồng (mặc dù rất rẻ và dễ) lại thành ra “phí của trời”. Nếu không nắm được quy tắc của hệ thống giáo dục của Mỹ th́ có thể phải học lại thêm vài năm trước khi tốt nghiệp. Chính v́ thế nếu du học sớm, học sinh sẽ có thêm nhiều cơ hội được chấp nhận vào những trường đại học Mỹ hay có thêm kinh nghiệm trong việc chọn trường, chọn ngành hoặc hay hơn có thể t́m ra cách học vừa tiết kiệm thời gian và tiết kiệm tiền.

Đó là thực tế mà em đă trải qua (có thể không đúng với quốc gia khác) và em mong mọi người hăy nh́n việc du học với một con mắt mới mẻ và thực tế hơn. Em cũng mong mọi người đừng quên rằng việc giáo dục văn hóa dân tộc không phải nằm ở vấn đề địa lư mà là ở vấn đề con người. Nếu một người có ḷng yêu nước và tự hào dân tộc cộng với sự ủng hộ của xă hội và một nền giáo dục vững chắc th́ việc học ở đâu và khi nào trên thực tế không phải là một vấn đề khó khăn và không thể giải quyết


Theo báo Người Lao Động

thatsmygoal
04-04-2008, 09:10 AM
Mất con v́ cho du học sớm


Ở lứa tuổi trung học phổ thông, nhiều em chưa thích nghi với cuộc sống tự lập. Nhiều biến cố trong cuộc sống xảy ra nếu các em không thể vượt qua sẽ dẫn đến bi kịch

Có mặt trong đám tang của N.T.H (19 tuổi, ngụ tại quận 11 – TPHCM), ai cũng xúc động và thương cho hoàn cảnh của em.


Hối tiếc muộn màng

Là con gái của một đ́nh khá giả lại học rất giỏi nên vào năm học lớp 10, H. đă được bố mẹ cho sang Mỹ du học. Thành tích học tập tốt của những năm cấp 3 đă giúp H. được vào học tại một trường đại học uy tín. Đang trong độ tuổi với nhiều hoài băo, ước mơ, bỗng một ngày H. phải nhập viện v́ những cơn đau bụng dữ dội. Kết quả chẩn đoán của bệnh viện cho thấy em bị ung thư tử cung giai đoạn cuối. “Nhận được tin con, gia đ́nh tôi hết sức bàng hoàng. Mấy lần con gái tôi điện thoại về nói là thỉnh thoảng hay bị đau bụng. Tôi có nhắc con phải đi khám bệnh ngay nhưng lần nào cháu cũng trả lời là con bận quá mẹ ạ, để nghỉ hè. Thời gian cứ trôi qua, tôi cứ nghĩ cháu có biểu hiện của tuổi dậy th́, không ngờ đă quá muộn”. Chị V.T.L, mẹ của H., kể lại trong nước mắt. Cuối năm 2007, H. đă mất ở Mỹ và được chuyển xác về VN.

Đến bây giờ, nhớ lại lời bác sĩ, chị L. càng ân hận: “Bệnh của H. đă tiềm ẩn từ trước đó 2 – 3 năm khi cháu có biểu hiện đau bụng. Nếu được phát hiện sớm, hy vọng có thể chữa trị”. Chị L. đau ḷng nói: “Nếu cháu ở VN th́ tôi đă có thể quan tâm đến cháu nhiều hơn”. Gia đ́nh chị L. c̣n lại đứa con trai đang học đại học năm cuối ở Mỹ nhưng cũng bị một chứng bệnh là chỉ thích ăn táo. Bác sĩ không giải thích được nguyên nhân nhưng chỉ biết em sang Mỹ khi tuổi c̣n nhỏ không thể tự nấu nướng mà lại không ăn được thức ăn địa phương nên mỗi lần đói em lại ăn táo và chuối. Đến một lúc, nếu phải ăn thịt cá th́ em không thể hấp thu được.

Công dân “ngoại lai”

Không đến nỗi đau thương như gia đ́nh chị L. nhưng câu chuyện của gia đ́nh chị H.V.K cũng dở khóc dở cười. Sau khi du học trở về, Đ.T, đứa con trai cưng của gia đ́nh, đă trở thành người khác. Sang Anh từ năm lớp 9, sau khi tốt nghiệp đại học ngành kinh tế, T. đă ở lại Anh hơn 6 tháng nhưng không t́m được việc làm và đành phải trở về VN. Chị K. than văn: “Lối sống của T. dị biệt lắm cứ như không phải người VN. Suốt ngày cứ nằm trong pḥng. tôi gọt trái cây mang vào pḥng th́ T. la lên: Sao vào pḥng riêng của con mà mẹ không gơ cửa”. Khi chị K. lỡ cho cô giúp việc dọn dẹp pḥng của T. và giải quyết đống quần áo bẩn chất cao như núi th́ T. quát tháo mẹ ḿnh rằng: “Mẹ không có quyền làm như vậy. Mẹ không tôn trọng con!”. T. c̣n phê phán cha ḿnh: “Con chỉ thích ăn ḅ bít-tết mà nhà lúc nào cũng ăn thức ăn VN nên con không ăn là quyền tự do của con”.

Cả nhà đang đau đầu với đứa con “ngoại lai” th́ T. lại đưa ra tối hậu thư đề nghị gia đ́nh phải cho tiền để tiếp tục học cao học ở nước ngoài và sẽ t́m việc làm chứ không về VN. “Đúng là cho con du học quá sớm nên nó đă nhiễm lối sống phương Tây đến bây giờ th́ không cứu văn nổi” - chị K. nuối tiếc.

Về thôi!

Trường hợp N.H.Q kịp thời quay về VN khi không thích nghi được việc học ở nước ngoài nhưng cũng đă muộn màng so với bạn bè cùng trang lứa. Năm 2004, khi đang học lớp 9, Q. được học bổng chuyển tiếp sang học lớp 10 tại Mỹ. Đang được cha mẹ chăm sóc, Q. phải tự “bơi”. Ăn ở căng-tin của trường th́ không hợp khẩu vị, tự nấu cũng không xong, quanh quẩn cũng chỉ là ḿ gói. Bên cạnh đó, tất cả mọi việc từ thuê nhà, đến trường bằng phương tiện nào cũng phải tự lo, riết rồi Q. rơi vào t́nh trạng “sốc”, ảnh hưởng đến việc học tập. Học xong lớp 10 v́ không đạt kết quả cao, trường thông báo là nếu muốn học tiếp lớp 11, Q. phải về VN làm thủ tục và nộp học phí. Thấy con đă qua được bên Mỹ rồi nên gia đ́nh quyết định thế chấp căn nhà để cho con học tiếp lớp 11. Khi em có vẻ không muốn học nữa, gia đ́nh t́m mọi cách để động viên. Q. lại sang Mỹ học tiếp lớp 11, nhưng bẵng đi cả 2 tháng không thấy em liên lạc về nhà. Gia đ́nh mới điện thoại đến nơi ở trọ th́ được biết em đă chuyển chỗ khác, để lại tin nhắn trên Yahoo! Messenger cũng không thấy Q. hồi âm. Tá hỏa, gia đ́nh phải nhờ một người bạn ở một tiểu bang khác t́m giúp em. Sau hai tuần, người bạn mới t́m được Q. và báo cho biết Q. đă nghỉ học v́ không thể tiếp thu được bài học.

Sau một thời gian chăm sóc sức khỏe cho Q. tại VN, gia đ́nh lại thuyết phục Q. sang học lớp 11 ở Singapore, nơi mà gia đ́nh cho rằng rất phù hợp với văn hóa VN. Song t́nh trạng cũng không khá hơn khi kết quả học tập vẫn theo chiều hướng xấu. Đầu năm 2007, Q. trở về VN. Đến tháng 9-2007, Q. vào học lớp 11 tại một trường trung học phổ thông. Đáng mừng là Q. đă bắt kịp chương tŕnh và nằm trong tốp 10 học sinh giỏi của lớp. Tuy nhiên, cái giá phải trả là bạn bè cùng trang lứa Q. đều đă vào đại học năm thứ hai...



Theo báo Người Lao Động.

nhuthao
06-04-2008, 04:16 PM
:ibf_confused:Cái này theo chị th́ tuỳ thuộc vào nhiều thứ. Nhưng mà, tốt nhất nên đi du học vào khoảng 18 tuổi trở lên. V́ ở tuổi này th́ người ta đă phần nào trưởng thành và có thể tự lập được (v́ dù sao ^^ ko đi du học th́ cũng phải đi học đại học thui). Ở lứa tuổi 15, 16 các em được bố mẹ lo cho từ A đến Z nên ko thể biết được mức độ phức tạp của cuộc sống bên ngoài ^^ đánh giá con người theo cảm tính (dễ bị lừa lém :approve:) cũng chưa thể tự xoay xở được, trừ trường hợp những em đă tự lực từ nhỏ :) (nhưng cái này ít lắm ^^) Vậy nên, nếu đă xác định sẽ đi du học th́ nên chuẩn bị hành trang từ nhỏ -- rồi khi đủ lớn hăy đi :love:

rembrant
06-04-2008, 09:20 PM
Chị nghĩ Du học là một bước ngoặt vô cùng lớn của con người !! Em pahỉ chuẩn bị về nhiều thứ không chỉ kiến thức....Bản lĩnh , kĩ năng giao tiếp cơ bản hoà đồng..........Bước ngoặt lớn nên em được rất nhiều và cũng có thể mất rất nhiều.Cần pahỉ suy nghĩ thật kĩ....sâu...đừng để tấm màn hoa lỗng lẫy của Du học che mờ mắt em. Phải đối mặt với thực tế cuộc sống , dự trù trước những khả năng trước khi dấn thân.

Tuổi c̣n nhỏ chưa được tư vấn kĩ dễ rơi vào những hoàn cảnh mà chính iem cũng ko kiểm soát được. Nên chị nghĩ để tuổi lớn lớn hoặc học xong đại học ở VN đi cũng chưa muộn !!

thatsmygoal
06-04-2008, 11:00 PM
Chị nghĩ Du học là một bước ngoặt vô cùng lớn của con người !! Em pahỉ chuẩn bị về nhiều thứ không chỉ kiến thức....Bản lĩnh , kĩ năng giao tiếp cơ bản hoà đồng..........Bước ngoặt lớn nên em được rất nhiều và cũng có thể mất rất nhiều.Cần pahỉ suy nghĩ thật kĩ....sâu...đừng để tấm màn hoa lỗng lẫy của Du học che mờ mắt em. Phải đối mặt với thực tế cuộc sống , dự trù trước những khả năng trước khi dấn thân.

Tuổi c̣n nhỏ chưa được tư vấn kĩ dễ rơi vào những hoàn cảnh mà chính iem cũng ko kiểm soát được. Nên chị nghĩ để tuổi lớn lớn hoặc học xong đại học ở VN đi cũng chưa muộn !!

=> Em cũng nghĩ ḿnh nên học xong lớp 12 rồi đi vẫn chưa muộn. :clover:Em biết là du học rất khó khăn. :ibf_confused:Nội thi đầu vào cũng như xin visa ( những bước ngoặc đầu tiên) c̣n chưa xong nữa ạ!:boxing:!!

kawaiami
06-04-2008, 11:06 PM
Du học th́ ở tuổi ḿnh chỉ nên nghĩ tới thui em ơi! Phải đi sớm th́ sis nghĩ chỉ nên đi Sing, và phải là người biết tự lập! V́ cuộc sống hok phải toàn người tốt như nhà ḿnh! Ra đường khó tin người! Nhất là lại ra nước ngoài, lạ phong tục, lạ cả ngôn ngữ th́ rất khó có thể sống nếu như ko đủ băn lĩnh ^^! Và phải rất cố gắng í!

thatsmygoal
08-04-2008, 09:15 PM
Độ tuổi lư tưởng: Sau đại học



Học sinh, sinh viên t́m hiểu thông tin du học Anh Quốc. Ảnh: H.LÂN
Du học đang là xu hướng chung của những quốc gia đang phát triển, trong đó có Việt Nam. Việc du học giúp các bạn học sinh, sinh viên học được những kỹ năng và kiến thức mới nhằm phát huy tính tự lập cao trong học tập, sinh hoạt, đồng thời học tập được nền văn hóa của các nước bạn. Đặc biệt, du học giúp sinh viên phát triển về khả năng ngoại ngữ.

Biết chọn lọc, học hỏi

Theo quan sát của tôi, đối tượng học sinh Việt Nam du học có sự đa dạng về tŕnh độ, lứa tuổi. Có người đi học ở bậc phổ thông, có người đi học ở bậc ĐH, sau ĐH. Ở mỗi độ tuổi, việc du học có những thuận lợi và bất lợi nhất định. Đối với lứa tuổi du học bậc phổ thông, các em c̣n sống trong sự đùm bọc của gia đ́nh nên khi du học xa nhà trở ngại lớn nhất đối với các em là về mặt tâm lư, nếu không vượt qua được th́ thật là tồi tệ... Nhưng đổi lại, lứa tuổi này cũng có thuận lợi là các em khi du học sẽ được tiếp cận sớm với nền giáo dục tiên tiến, nếu vượt qua được trở ngại về tâm lư những học sinh này sẽ rất thuận lợi ở những bậc học tiếp theo. Đối với lứa tuổi ĐH, sự chuẩn bị có phần tốt hơn nhưng các em chưa có kiến thức về lĩnh vực mà ḿnh sẽ theo học.

Quan điểm của tôi cho rằng độ tuổi lư tưởng để du học là vào bậc sau ĐH bởi v́ khi đó họ sẽ có thể học hỏi, trau dồi thêm những kiến thức cần thiết cho lĩnh vực chuyên môn của ḿnh. Ở độ tuổi này, họ đă trưởng thành về mặt suy nghĩ, tâm lư, tính cách nên việc du học sẽ tạo điều kiện để quan sát, học hỏi một cách có lựa chọn những điều hay ở những nước tiên tiến.

Chuẩn bị tốt tâm lư

Tuy vậy, có rất nhiều khó khăn mà các du học sinh thường phải đối mặt như rào cản về ngôn ngữ, sự khác biệt về văn hóa, khí hậu, phương pháp giảng dạy và học tập... Ví dụ các em sinh viên ở châu Á có thể chưa quen với việc học tập và nghiên cứu một cách độc lập hay làm việc theo nhóm. Việc phải sống tự lập và tự ḿnh lo mọi việc chứ không thể trông cậy vào gia đ́nh, người thân đôi khi cũng gây “sốc” cho các em trong thời gian đầu. Để khắc phục những khó khăn khi du học, ngoài việc trang bị những kiến thức cần thiết, học sinh nên có sự chuẩn bị thật tốt về tâm lư.

Hiện có nhiều học viện cũng như các trường ĐH quốc tế thiết lập và xây dựng cơ sở tại Việt Nam, do đó nhu cầu du học nước ngoài sẽ giảm v́ học trong nước tiết kiệm được chi phí. Tuy nhiên, việc du học nước ngoài có lợi thế là sẽ giúp cho sinh viên Việt Nam t́m hiểu thêm về những nền văn hóa mới và có nhiều cơ hội giao tiếp bằng ngoại ngữ hằng ngày. Đó là một việc rất tốt.

Có một thực tế là hiện nay có một bộ phận sinh viên không có ư định quay lại Việt Nam sau khi kết thúc khóa học tại nước ngoài nhưng điều này không đáng lo ngại lắm khi nền kinh tế Việt Nam đang phát triển và càng có nhiều cơ hội tốt hơn tại Việt Nam để sinh viên có thể phát huy được năng lực của ḿnh và có thể áp dụng những kiến thức mà ḿnh đă thu nhặt được từ nước ngoài.


(Theo báo Người Lao Động)

thatsmygoal
10-04-2008, 09:31 AM
Nếu được làm lại từ đầu...




Nhân viên Tổng lănh sự Mỹ tại TPHCM trao đổi thông tin du học Mỹ với học sinh, sinh viên. Ảnh: H.LÂN
Tôi sinh ra trong một gia đ́nh khá giả, bố là phó tổng giám đốc công ty xây dựng. Vào thời điểm năm 1996, khi du học c̣n là một khái niệm xa lạ đối với học sinh cấp 3 th́ tôi đă được gia đ́nh cho du học Mỹ. Từ kết quả học tập giỏi của năm lớp 11, tôi được học chuyển tiếp tại một trường trung học của Mỹ. Cùng đi với tôi có Thanh, lớp trưởng một lớp cùng khối. Hai gia đ́nh rất mừng v́ đi xa mà có bạn nên quyết định cho chúng tôi học chung lớp và sống chung nhà trọ.

Lỡ bước

Suốt học kỳ 1, cả hai đứa đều đạt kết quả học tập tốt và việc học đối với chúng tôi rất nhẹ nhàng. Nhưng không hiểu sao lúc ấy chuyện hấp dẫn nhất của chúng tôi là làm thế nào có thể làm giàu trên đất Mỹ, để khi trở về vừa có bằng cấp vừa có tiền trong tay. V́ vậy, khi một người bạn Mỹ rủ mở một quán cà phê gần trường học, chúng tôi “ok” ngay. Chúng tôi lên kế hoạch, mỗi đứa góp vốn 25.000 USD (là số tiền gia đ́nh chuẩn bị cho việc học đại học). Khi kinh doanh có lời sẽ lấy ra để đóng tiền học. Song không như dự định, quán cà phê không đông khách, càng làm càng lỗ đến nỗi chúng tôi không dám mướn người quản lư mà tự chia nhau quản lư, nếu rơi vào ca của ai th́ người đó phải nghỉ học. Kết quả là chuyện học hành bê trễ, điểm số ngày càng giảm sút. Sau 4 tháng kinh doanh không thành công, chúng tôi sang quán, mỗi đứa chỉ thu lại được 7.000 USD. Không đủ tiền để vào đại học nên chúng tôi cũng bỏ bê việc học ở trường trung học phổ thông, trốn cả kỳ thi cuối năm.

Tiền hết, nỗi mặc cảm bản thân cứ lớn dần khi nhận thấy ḿnh không thực hiện kỳ vọng của cha mẹ, tôi quyết định ở lại Mỹ để khỏi làm phiền cha mẹ phải lo lắng, nuôi nấng ḿnh. Muốn ở lại th́ phải lập gia đ́nh với người Mỹ. Một người bạn đă giới thiệu một Việt kiều cho tôi. Ngay buổi gặp gỡ đầu tiên, anh ta khẳng định: Anh không học hành cao, gia đ́nh cũng không danh giá như em nhưng anh bảo đảm được cuộc sống của em. Rồi anh ấy phân tích, mỗi ngày anh và tôi chịu khó lái xe bán thức ăn đến ba điểm ở các nhà máy th́ mỗi tháng đều dư dả. Tôi chấp nhận dù biết rằng ḿnh không có t́nh yêu và không biết tương lai sẽ thế nào... Tôi đă viết một bức thư xin lỗi gia đ́nh và thông báo ư định ở lại.

Sa chân

Thanh – với suy nghĩ đă làm khổ cha mẹ v́ việc học hành không đến nơi đến chốn - cũng đă quyết định ở lại Mỹ. Cũng như tôi, Thanh không yêu chồng nhưng để “hợp thức hóa”, Thanh lập gia đ́nh với một người Mỹ gốc Việt là công nhân cơ khí. Hiện họ đă có một con gái 7 tuổi. Hôm qua, Thanh mới điện thoại cho tôi. Thanh không than thở nhưng qua giọng nói phảng phất nhiều nỗi buồn. Bạn kể, nền kinh tế Mỹ đang khó khăn nên chồng Thanh vừa mất việc, ở nhà hưởng lương trợ cấp. C̣n Thanh, mỗi ngày vẫn phải dậy từ 5 giờ sáng lái xe đến một địa điểm cách nhà 80 km lấy mối trái cây bán lại cho các cửa hàng trong khu cộng đồng người Việt. Mong ước của Thanh rất đơn giản: Được trở về Việt Nam gặp lại bạn bè thời trung học... Tôi nghĩ, nếu Thanh ở lại Việt Nam, có lẽ bạn đă có một vị trí xứng đáng trong một công ty lớn.

Làm lại từ đầu

Tôi may mắn hơn Thanh. Hai tuần sau khi tôi thông báo sẽ lấy chồng và ở lại Mỹ, bố tôi đă điện thoại nói chuyện hơn 3 giờ. Đến giờ tôi vẫn nhớ như in lời của ông: “Bố mẹ tha thứ hết cho con và không bao giờ muốn con khổ. Hăy quay về và làm lại từ đầu. Bố mẹ khẳng định ở lại Mỹ không bao giờ con sung sướng bằng ở Việt Nam”.

Sau cuộc nói chuyện với bố và một bức thư đầy nước mắt của mẹ gửi sang, tôi đă trở về. Qua một thời gian ổn định cuộc sống, tôi học lại bổ túc lớp 12 và bỏ một năm để luyện thi đại học ngành quản trị kinh doanh. Hiện tôi đang làm việc tại công ty nước ngoài. Nh́n những người sếp nhỏ tuổi hơn ḿnh, tôi cũng có chút xót xa.

Cho đến bây giờ, mỗi lần nhắc lại thời du học và giai đoạn trở về tôi phải cực khổ đi học lại, mẹ tôi chỉ biết tặc lưỡi: “Nếu được làm lại từ đầu, bố mẹ sẽ không bao giờ cho con du học ở độ tuổi chưa đủ bản lĩnh, chưa có khả năng tự lập như vậy”.


Lời b́nh:

Phải có mục tiêu thật rơ

Các du học sinh, nhất là những học sinh lần đầu xa gia đ́nh, phải đối mặt với rất nhiều khó khăn như sự khác biệt về văn hóa, thời tiết, thức ăn, thiếu thốn về tài chính, nhớ nhà... Du học sinh phải chắc chắn là ḿnh đủ bản lĩnh và linh hoạt để vượt qua những cú “sốc” văn hóa khi đặt chân đến một đất nước hoàn toàn xa lạ. Về độ tuổi du học, tôi thiết nghĩ hoàn toàn tùy thuộc bản thân người đi học. C̣n nếu con em ḿnh c̣n nhỏ quá, sợ không thích nghi được với môi trường văn hóa của nước ngoài th́ có thể cho con em ḿnh học hết lớp 12 ở Việt Nam, khi sang nước ngoài thường sẽ học dự bị khoảng một năm và sau đó mới vào đại học.

Chọn cách nào đi nữa, theo tôi, quan trọng là chính bản thân các em phải có năng lực học tập thật sự, có ư thức và có mục tiêu thật rơ ràng.

Huỳnh Thị Tài (Mỹ Tho)


(Theo báo Người Lao Động)

thatsmygoal
15-04-2008, 10:56 AM
Vấn đề là thời cơ và niềm tin
Con tôi đi du học ở bậc phổ thông, đến nay đă được gần hai năm. Khi con tôi đang học lớp 10 Trường chuyên Lê Hồng Phong- TPHCM, cháu đạt được học bổng ASEAN của Bộ Giáo dục Singapore. Đây là học bổng toàn phần trong bốn năm.

Để thi đậu học bổng này, trước hết cháu phải trải qua ṿng thi loại do trường tổ chức, sau đó là hai ṿng thi do chính Bộ Giáo dục Singapore trực tiếp tiến hành tại TPHCM (thi viết và phỏng vấn). Không chỉ được kiểm tra tŕnh độ tiếng Anh, các thí sinh c̣n phải trải qua các bài thi toán (bằng tiếng Anh) và bài kiểm tra chỉ số thông minh (IQ). Năm đó, các tỉnh, thành phía Nam (điểm thi TPHCM) có sáu học sinh (HS) được tuyển chọn, trong đó có ba HS TPHCM; c̣n ở các tỉnh phía Bắc là 19 HS

Ba tháng đầu tiên sang Singapore, tất cả mọi HS các nước đạt học bổng ASEAN phải tập trung học tiếng Anh. Sau đó, sẽ được phân chia học ở các trường trung học khác nhau cùng với HS Singapore. Lớp con tôi học chỉ có hai HS Việt Nam, ngoài ra có HS nhiều quốc tịch như: Philippines, Campuchia, Trung Quốc, Indonesia, Thái Lan... Con tôi kể, HS Việt Nam vượt trội về các môn toán, lư, hóa, c̣n các môn xă hội yếu hơn, bởi phải học bằng tiếng Anh và cách học của nước bạn khác xa với ḿnh. Tuy nhiên, cuối năm học đầu tiên, ở lớp con tôi, hai HS người Việt nằm trong số năm hạng đầu của lớp. Riêng con tôi giành giải nhất về toán toàn Singapore. Kỳ nghỉ cuối năm, nhà trường cho cháu mang sổ điểm về để cha mẹ kư tên và cả giấy chứng nhận đoạt giải.

Tất cả mọi du HS đều được ở kư túc xá và đều phải tuân theo kỷ luật rất nghiêm ngặt. Mỗi sáng, HS được chở đến trường, nhưng ai trễ giờ phải tự ra ngoài đón xe buưt. Hôm nào tự ư nghỉ học, phải có giấy của bác sĩ. Năm đầu tiên, mỗi tối HS phải tập trung học tại một địa điểm quy định trong kư túc xá. Có thể học bài, làm bài hoặc đọc sách, nhưng HS tuyệt đối không được gục đầu xuống bàn. Thứ bảy được tự do, nhưng phải có mặt ở kư túc xá trước 23 giờ.

Tôi đă đến tận nơi con tôi ở. Kư túc xá này gồm sáu ṭa nhà sáu tầng, dành cho nhiều trường trung học. HS người Việt ở lẫn với HS các quốc tịch khác. Đầu tiên, con tôi ở cùng pḥng với ba HS Trung Quốc; hiện nay, cháu chuyển pḥng ở cùng một HS người Việt và hai HS Campuchia.

Các HS có thể gặp gỡ bạn bè ở dưới sân hay trong nhà ăn, nhưng không được phép sang ṭa nhà khác chơi. Mỗi HS có một thẻ từ để mở khóa thang máy ṭa nhà ḿnh ở. Ngay tại pḥng trực ngoài cổng kư túc xá có đặt sáu màn h́nh theo dơi các thang máy, như vậy bất cứ chuyện ǵ xảy ra trong thang máy đều hiện ra trước mắt nhân viên pḥng trực (tất nhiên là người Singapore). Trước khi lên pḥng với con, tôi phải vào pḥng trực này, khai báo và được phát tấm thẻ khách thăm với thời gian giới hạn.

Tôi kể khá chi tiết về việc thi để lấy học bổng cũng như chuyện ăn, ở, học tập và kỷ luật của con tôi tại Singapore nhằm khẳng định một điều: Đoạt một suất du học Singapore như trên không phải là chuyện đơn giản và dễ dàng. Theo tôi, không thể nói dứt khoát rằng nên đi du học ở tuổi nào và độ tuổi nào th́ không nên đi du học. Điều quan trọng là có cơ hội và bọn trẻ chộp được thời cơ. Ngoài ra, bản thân HS đi du học vững vàng trong học tập, trong suy nghĩ và cả trong cuộc sống th́ tốt hơn. Cha mẹ cần đặt trọn niềm tin nơi con, bởi khi đi du học, con cái đă xa rời hẳn sự kiểm soát và chăm sóc trực tiếp của cha mẹ, của gia đ́nh. Thông thường, chúng phải tự quyết định tất cả, tự chăm sóc bản thân và tự lo liệu mọi sự nơi xứ người. Đó là điều khác biệt hẳn so với khi ở nhà. Và như thế, HS cũng cần được trang bị một niềm tin vững chắc trước khi lên đường. Tất nhiên, gia đ́nh và HS du học cần phải thường xuyên liên lạc với nhau. Điều đó cần thiết cho bạn trẻ và cho cả người lớn ở nhà.

THANH TÂM (TPHCM)

whitney
15-04-2008, 11:06 AM
uhm , du học kiểu asean nổi tiếng phát xít mà , chấp nhận v́ 1 tương lai tươi sáng :D

nhuthao
15-04-2008, 11:34 AM
=P~ càng đọc càng thấy thích =)) càng muốn được đi hơn nữa +_+ Áp lực mỗi lúc một nhiều ^^ Các ss đi trước đều trượt cả :| :smilie_crazy: